TÌNH NHỚ

TÌNH NHỚ

THƠ VĂN KẾT BẠN
 
IndexIndex    CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
Latest topics
» GIỌT NẮNG PHAI
by dza lu kieu Thu Dec 08, 2016 9:23 am

» MÙA TRĂNG VỠ
by dza lu kieu Tue Dec 06, 2016 2:47 am

» HÌNH MỚI CHỤP HÔM NAY NÈ
by Thanh Thảo Sat Nov 26, 2016 11:20 pm

» VỀ HƯU - Tùy bút Song An Châu
by Lida Wed Nov 02, 2016 1:11 am

» ĐÀN CHIM XA XỨ - Song An Châu
by Songanchâu Wed Oct 12, 2016 2:38 pm

» THU VỀ TÔI LẠI NHỚ NGƯỜI - Song An Châu
by Songanchâu Wed Oct 12, 2016 12:32 am

» TỪNG THU GỢI NHỚ ĐẾN EM - Song An Châu
by Songanchâu Tue Oct 11, 2016 9:39 pm

» ĐÊM BUỒN NHỚ MẸ - Thơ Song An Châu
by Songanchâu Mon Aug 01, 2016 11:53 pm

» Việt Nam Đất Nước Tôi
by Lida Thu Jan 21, 2016 2:57 pm

» Than chao
by Lida Thu Jan 21, 2016 2:54 pm

» Lá Cờ Vàng Ta bay Trên Bầu Trời Bắc Mỹ
by Songanchâu Wed Dec 16, 2015 2:01 am

» NỖI LÒNG ÁO TRẮNG
by Lida Wed Nov 04, 2015 2:21 am

» MÀU HOA VÀ NỖI NHỚ
by Lida Wed Nov 04, 2015 2:19 am

» Tạ Ơn Người Cho Tôi Cuộc Sống Mới - Thơ Song An Châu
by Lida Wed Aug 26, 2015 5:08 pm

» HUẾ VÀ EM
by Lida Thu Jul 02, 2015 12:56 am

» Mưa Huế
by Lida Thu Jul 02, 2015 12:50 am

» TÌNH THƠ CHO HUẾ _BÀI THƠ THỨ 5
by Lida Sun Apr 19, 2015 9:48 pm

» MỘT ĐỜI ĐÁNH MẤT - Thơ Xướng Họa THANH HUYỀN-SONG AN CHÂU
by Songanchâu Tue Jan 20, 2015 6:00 pm

» Thơ xướng họa LIDA-SONG AN CHÂU
by Lida Sat Jan 03, 2015 5:41 am

» THU VÀ NIỀM NHỚ
by Lida Thu Dec 18, 2014 5:01 pm

» TÌNH KHÚC CHO EM MÙA ĐÔNG - Thơ Song An Châu
by Lida Tue Dec 16, 2014 2:57 am

» MÙA ĐÔNG BUỒN
by Lida Sat Nov 29, 2014 3:34 am

» CÔNG DỤNG CỦA HẠT ĐƯỜI ƯƠI
by Lida Fri Nov 28, 2014 5:41 am

» HAPPY THANKSGIVING
by Lida Mon Nov 24, 2014 7:13 pm

» ĐƯỜNG TÌNH LỠ NHỊP
by Lida Sat Nov 22, 2014 5:52 am

» TƯƠNG ỚT (ỚT SA TẾ )
by dza lu kieu Wed Nov 19, 2014 10:46 am

» THƯ GỞI THĂM EM - Thơ Đối Đáp - Song An Châu & Sông Song
by Lida Thu Nov 06, 2014 4:12 pm

» Thơ Ngô Thiên Tú
by Lida Thu Sep 04, 2014 8:56 pm

» HẠ NHỚ - Thơ Song An Châu
by Lida Thu Sep 04, 2014 8:42 pm

» EM ĐI LÚC CHIẾN TRANH TÀN - Thơ Song An Châu
by Songanchâu Tue Aug 19, 2014 3:03 am

» CÁM ƠN
by ngothientu Sat Aug 02, 2014 6:44 pm

» NHỚ LỜI MẸ DẶN - Thơ Song An Châu
by Songanchâu Fri May 16, 2014 6:35 pm

» Cỏi nhớ - Thơ Tự do
by dza lu kieu Thu Apr 24, 2014 11:57 am

» Thơ Vượt Sóng
by ngothientu Tue Apr 15, 2014 7:15 pm

» WEB THÀNH VIẾN, BQT, MOD
by ngothientu Thu Apr 10, 2014 10:07 pm

» NHỚ NGÀY GIỖ TỔ HÙNG VƯƠNG - Thơ Song An Châu
by Songanchâu Wed Apr 09, 2014 4:36 pm

» CHÚC MỪNG NGÀY QUỐC TẾ PHỤ NỮ 8/3- Song An Châu
by Songanchâu Sat Mar 08, 2014 3:27 pm

» NHỚ
by Vĩnh Xuân Tue Jan 28, 2014 2:47 am

» XỨ LẠNH MÙA ĐÔNG
by Lida Sat Nov 23, 2013 12:28 am

» TÔI ĐI TÌM LẠI MỘT NGƯỜI - Thơ Song An Châu
by Songanchâu Wed Nov 06, 2013 10:26 am

TĩNH NHỚ
Em ngồi nhặt lá Thu rơi Tìm trong nỗi nhớ dáng người mình thương Lida
CALENDAR

Share | 
 

 NỤ HÔN CUỐI ĐỜI - Tùy bút Song An Châu

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Songanchâu
Member
Member


Tổng số bài gửi : 221
Join date : 25/11/2009

Bài gửiTiêu đề: NỤ HÔN CUỐI ĐỜI - Tùy bút Song An Châu   Sun Apr 08, 2012 5:27 am

Tùy bút - Song An Châu
NỤ HÔN CUỐI ĐỜI

Cuối tháng Ba. Trời chiều, gần cuối đông miền Đông Nam Hoa Kỳ vẫn se lạnh.
Cơn mưa nhẹ hạt, lất phất bám trên kính trước chiếc xe du lịch Toyota Camry LE đời 2000 của Chương chạy chầm chậm, quẹo phải vào khu shopping cũ kỹ, vắng khách vùng Forest Park, Lake City, GA. Chương cho xe đậu vào parking, tắt máy. Trời càng mưa nặng hột, Chương vội mở cửa xe định chạy nhanh qua mở cửa bên trái để kè Loan bước ra, tỏ chút “ga-lăng” với Loan – người yêu của chàng – nhưng Loan có tính hay bướng, ít chịu những cử chỉ như vậy. Nàng tự động mở cửa xe và lấy cái túi xách tay giả da che mưa, rồi cùng Chương đi vào nhà hàng Thanh Xuân. Hôm nay Thứ Bảy, chiều cuối tuần mà nhà hàng này vắng khách chi lạ. Không một khách hàng, bàn ghế trống trơn. Chương đẩy cửa kính cùng Loan bước vào, nhìn dáo dác chung quanh để tìm chủ quán. Chương không thấy ai, liền lên tiếng gọi:
- Hê lô! Bà chủ quán ơi!
Chương biết chủ quán này là một bà tuổi đời cũng sồn sồn rồi. Vì đôi lần Chương đến đây dự tiệc tùng hay ăn sáng cùng bạn bè trong giới văn nghệ, báo chí.
Bà chủ quán “có da có thịt” trắng mềm, bước ra đon đả chào hỏi:
- Chào anh chị. Anh chị dùng chi?
Chương nhìn Loan đứng bên cạnh, cười cười hỏi Loan:
- Em dùng chi?
Loan trả lời cho cả hai, bà chủ và Chương:
- Cho em mì hoành thánh đi chị.
- Còn anh? Bà chủ quán hỏi.
- Tôi cũng thế. Hai tô luôn! Chương nói.
Cái lối nói cụt ngủn, chân chất, rặt mùi đồng ruộng miền Tây Nam bộ này của Chương bị Loan “chỉnh” hoài mà không bỏ. Đâu phải Chương là dân ruộng đồng, tháng ngày đối mặt với đất đồng, cây lúa ít có thời gian đến trường giồi mài chữ nghĩa đâu (Xin lỗi bà con Nam bộ). Chương cũng đỗ đạt, tú này tú nọ và học thêm lên một vài năm, vì lý do công việc không tiếp tục được nữa. Thời chánh quyền quốc gia miền Nam, sau khi hết học, Chương cũng làm việc cho chánh quyền miền Nam, cũng chức này chức nọ kia mà. Hơn nữa, nghe nói Chương cũng là nhà thơ, nhà văn, nhà báo nữa. Nhiều “nhà” quá như vậy mà bị Loan “kê tủ đứng” vào họng hoài. Loan chê Chương ăn nói không “ngọt ngào” chút nào. Chương chống chế:
- Dân Nam Kỳ thẳng ruột tượng mà em!
- Vậy chớ em dân Bắc kỳ, Trung kỳ gì?. Em cũng dân Nam kỳ Sài Gòn vậy?
Chương không chịu thua:
- Anh Nam Kỳ miền Tây sông nước ruộng đồng. Còn em Nam kỳ Sài Gòn hoa lệ chữ nghĩa đầy “bụng bự” mà!
Với lối nói “cà rỡn” này của Chương, làm Loan bực mình.
- Nói gở hoài. Thôi anh đi!
Loan ngoe ngoẩy đi lại bàn ăn ngồi chờ thức ăn nhà hàng mang đến.
Chương còn chêm thêm một câu chọc tức Loan:
- Mới yêu nhau mà thôi sao em?
Chương đi theo Loan, ngồi cạnh bên, dỗ ngọt Loan. Lấy tay vuốt nhẹ lưng nàng, nói nhái theo giọng ca sĩ dỏm:
- Giận mà chi…giận mà chi…em ơi!
Loan im lặng, ngồi lật từng trang thực đơn ra xem để tìm thức uống và nàng hỏi Chương uống gì, Chương nói: “em uống gì, anh uống như thế”. Loan gọi nhà hàng đem hai ly sinh tố bơ.
Phục vụ nhà hàng đem nước uống và hai tô mì hoành thánh cở lớn đặt trước mặt Chương và Loan.
- Xin mời “anh chị” dùng.
Chắc Loan còn giận Chương hay sao, quơ đũa quậy vòng vòng vào tô mì hoành thánh. Nói một mình: “Nhiều quá ăn sao hết”, rồi …nhúng đũa gắp mì đưa vào miệng, không mời Chương cùng ăn.
Chương định “phát ngôn” thêm một câu chọc Loan. Nhưng chàng sợ Loan kê tủ đứng vào họng thì …đói. Vì từ sáng đến giờ chưa ăn, chỉ uống ly cà phê sáng, nên chàng lặng lẽ đưa mắt sang Loan, rồi gắp những sợi mì dài cho vào miệng, ngước cổ nuốt như cụ Phan Thanh Giản đi xứ sang Tàu thời xửa thời xưa, ăn rau muống luộc ngước trái nhìn mặt vua Tàu. (Theo sử sách thời xưa viết rằng “ không ai được nhìn mặt vua - chắc sợ thích khách biết mặt ám sát?”, nên sứ giả Phan Thanh Giản cầm đầu sứ bộ Việt Nam đi sứ bên Tàu, muốn nhìn mặt vua Tàu cùng dự tiệc, nên tìm cách nhìn mặt vua Tàu, giả vờ ăn như thế?).

Quý vị độc giả chắc ngạc nhiên thấy hai từ - anh chị - bên trên lại đóng trong ngoặc kép, có thể không biết tại sao. Tôi xin “thanh minh thanh nga” quý độc giả rõ.
Chuyện này nói ra, quý bà, quý cô có đọc truyện này xin bỏ qua dùm nghen. Cũng đừng bày tỏ thái độ làm chi cho mệt, chuyện của người ta, không phải chuyện của các bà, các cô mà lo chi cho ốm o gầy mòn.
Chuyện như vầy, nói ra cũng không bí mật gì, xưa như chuyện lên cung trăng của Mỹ hồi niên kỷ trước. Vì “anh chị Chương, Loan” quá cái tuổi xuân xanh xa lắc xa lơ rồi, mà Chương gia đình cũng đầy đũ kèo cột. Tại Chương “ngán cơm thèm phở” đèo bồng muốn du lịch dã ngoại trong tình yêu cho thêm hương vị cuộc đời. Chương cũng xin đính chánh là chàng “ngán cơm” chớ đâu có “chán cơm”, vì chàng còn học thuộc lòng câu “ớt nào mà ớt chẳng cay…”. Do vậy, khi bà chủ nhà hàng nói: “ Xin mời anh chị …”. Loan liếc qua Chương với đôi mắt có đuôi. Còn Chương thì hí hửng…dửng dưng…bằng lòng.

Chuyện tình của Chương và Loan cũng đã kéo dài đôi ba năm nay. Hai người quen biết nhau trong một buổi tham dự ra mắt sách của một nhà văn. Chương và Loan, hai người cũng viết văn làm thơ, nên trong giới văn nghệ tổ chức hội thảo, ra mắt sách đều có mặt Chương và Loan tham dự. Sau một thời gian quen biết nhau trao đổi thơ văn, cùng gởi bài đăng ở mấy tờ báo địa phương. Đồng tâm, đồng tình trong văn chương, rồi tơ tưởng, tương tư, yêu nhau trong…bí mật. Cả hai đều giữ gìn ý tứ, sợ có ngày bật mí, một trong nửa “ai kia” của Chương biết thì có chuyện lớn, ồn ào dư luận… Có lần Loan nói với Chương: “ Em thì bây giờ như cây lìa cành, lá rơi ngoài ngõ…gió đưa về đâu cũng được…miễn là êm ấm là được. Còn anh nên giữ mình!”.
Chương chêm vô một câu có vẻ cổ tích:
- Chắc cũng do trời định hay duyên nợ gì đó anh mới gặp em và … yêu em!
- Chắc anh nợ em! Loan nói chắc nịch.
- Nợ em bao nhiêu?
- Ngàn năm!
- Trời đất! Mới mấy năm chiều chuộng, phục vụ em đủ thứ muốn hụt hơi…mà nói ngàn năm… đầu thai cả trăm kiếp, chắc anh cũng chưa trả hết nợ cho em quá!...Mà nợ tình hay nợ tiền vậy em?
- Chắc cả hai!
- Vậy thì anh…chết trước giờ xổ số Mega quá!
- Sao anh ăn nói gở như vậy?
- Anh nói chơi cho vui mà em.
- Anh ăn nói hoài như vậy, em không chịu.
- Không chịu thì thôi.
Loan im lặng……
- Thôi thì thôi!. Chương lặp lại.
- Anh nói chớ em không nói …

Câu nói của Chương chạm tự ái của Loan. Loan nghĩ rằng Chương muốn nói “Thôi” là chấm dứt cuộc tình giữa hai người. Vì từ lâu Loan cũng không bằng lòng lối nói thẳng thắn, bộc trực của Chương. Cái tật của Chương hay “cà rỡn” như vậy. Cái tật liền với cái tâm, Chương cố sửa hoài mà không được. Ai không biết hay thông cảm với Chương đều buồn phiền lối nói chuyện của chàng. Kể cả Loan, người bạn thân mến với Chương mấy năm nay.

Chương nhìn đồng hồ đeo tay thấy cây kim giờ chỉ số 6, cây kim phút chỉ số 12. Mới 6:00 giờ PM. Chương thấy trong lòng dâng lên niềm buồn tủi vô hạn. Vì lâu rồi Chương và Loan không gặp mặt nhau, chỉ nói chuyện qua phone hay email, tâm tình với nhau qua mạng ảo. Nên cuộc gặp mặt này Chương dự định tâm tình nhiều với Loan, nhiều chuyện chất chứa trong lòng từ lâu mà Chương không tiện nói với Loan qua phone hay email.
Trước ngày gặp nhau, Loan có hẹn với Chương: “Mình có thể gặp nhau đến 8:00 giờ tối nghen anh”. Được giờ hẹn của Loan như vậy, Chương mở cờ trong bụng.

Thấy Loan không được vui, Chương cũng thấy mất hứng thú, trong lòng xốn xang, ray rứt và bất chợt quyết định:
- Thôi mình về… đi em!
Chương nhìn đồng hồ đeo tay một lần nữa. Thầm nói: “Mới hơn 6 giờ, còn giờ hẹn hò nữa mà…”. Nhưng Chương thấy mất vui, nếu ở lại cùng Loan thì không tâm tình gì được nữa, vì Chương thấy Loan cũng không được vui.
Chương gọi chủ nhà hàng tính tiền, ra về.

Loan đi ra khỏi cửa nhà hàng trong cơn mưa. Chương đi theo và mở cửa xe cho Loan bước vào.
Mưa ngoài trời vẫn đổ nặng hạt. Chương cho xe ra đường, nối vào dòng xe về nhà Loan, hai người ngồi bên nhau ghế trước. Im lặng. Chương giương mắt nhìn chăm chú phía trước giữ tay lái, cây quạt nước trên kính xe hoạt động nhanh liên tục. Loan nhìn những hạt mưa rơi nghĩ ngợi điều gì đó…
Từ nhà hàng về nhà Loan chỉ hơn năm phút, Chương thấy thời gian sao dài đằng đẳng.
Vì lần đầu đến nhà Loan, Chương không rành khoảng cách đường về nhà Loan, lại trời đang mưa. Chương hỏi Loan:
- Gần tới nhà chưa em?.
- Gần tới. Anh sang lane bên phải.
Chương nhìn thấy ngôi nhà của Loan bên phải, cho xe rẽ vào. Chương cho xe đậu bên hông nhà Loan, vắng vẻ.
Loan ngạc nhiên hỏi:
- Sao anh không đậu trước cửa nhà?
Chương tắt máy xe, trả lời:
- Anh muốn nói chuyện với em.
- Chuyện gì, anh nói đi.
Chương cầm tay Loan và nói:
- Sau một thời gian quen biết nhau, anh cảm mến em và yêu em…
- Biết rồi, nói mãi. Còn chuyện gì khác nữa không?

Chương thấy Loan không được vui, chàng nghĩ đến chuyện đang lưỡng lự trong đầu, không biết nên kết thúc ngay bây giờ hay không?. Đối với Chương, chàng yêu Loan chân thành, trong trắng, không làm điều gì mang tăm tiếng cho Loan. Nhiều lần Chương muốn xa Loan, vì Loan tánh tình hay bướng bỉnh, khư khư giữ lấy ý kiến của nàng trong việc làm, nhất là chuyện bỏ công sức viết văn, làm thơ gởi đăng báo phải có thù lao, nhuận bút đền bù xứng đáng với lao động trí óc của nàng.
Đôi lần Chương khuyên Loan:
- Điều đó thì bất kỳ người chủ nhiệm báo nào cũng biết đến…từ từ đi em. Không ai cướp công sức em đâu mà sợ… Em mới viết, độc giả chưa biết em nhiều. Em hãy viết tiếp vài truyện nữa đi, tạo được sự mến mộ của độc giả về văn tài em thì nhiều báo cần em giúp họ chớ gì mà gắp.
Vì Chương cũng có một ít trách nhiệm trong tờ báo Chương và Loan đang cộng tác, nên Chương phải nói động viên Loan như thế.
- Nghe lời anh, chắc phải chờ dài cổ…mới có tiền nhuận bút!
- Em cũng có nhận được quà lai rai…vào dịp Tết hay kỷ niệm ngày thành lập báo mỗi năm.
- Em muốn nói là mỗi lần bài được đăng phải có thù lao, nhuận bút…chớ nói gì đến cả năm mới có quà cáp.

Chương và Loan nhiều lần “xích mích” nhau về việc này, nên đôi khi buồn lòng nhau. Ngoài chuyện văn nghệ, báo chí, Chương và Loan cũng có những chuyện ngoài đời bất đồng ý kiến, nhất là chuyện đường lối chánh trị, bàn về tình hình đất nước bây giờ. Đôi khi Chương nhận thấy Loan không bằng lòng nói đến chuyện tình hình đất nước, Chương im lặng để chiều lòng nàng. Nói theo từ bình dân là Chương và Loan không hạp tánh tình nhau, dù nhỏ nhặt, dù cả hai đều biết rằng nếu yêu nhau thì “ cau chín cũng bổ làm mười”, nhưng Chương không muốn ngày càng dài càng làm phiền lòng, mất cảm thông nhau, khổ đau nếu không thông cảm chia xẻ, tha thứ cho nhau những bất đồng ý kiến.

Trong một giây phút ngắn ngủi, nhói đau trong lòng, Chương cầm tay Loan và quyết định:
- Em cho anh hôn em lần cuối và cho anh nói lời từ giã em từ hôm nay!
Nụ hôn của chuyện tình buồn cuối đời đã mang đến cho Chương một tâm trạng ngây ngất trong đau thương. Một kỷ niệm sẽ không bao giờ phai nhòa trong tâm hồn Chương đến ngày cuối của cuộc đời này.
Hành động đột ngột và lời nói bất chợt của Chương đã làm Loan ngạc nhiên. Nàng nhìn Chương và lập lại điệp khúc:
- Anh nói chớ em không nói …
Chương bâng khuâng nghĩ ngợi không biết Loan nói câu này sao có vẽ “phân đôi” tư tưởng, bằng lòng hay không bằng lòng chia tay nhau. Chỉ là quyết định của riêng Chương, còn Loan thì chưa dứt khoát?

****
Loan mở cửa xuống xe đi vào nhà. Chương nhìn theo từng bước đi của nàng, lòng buồn rười rượi. Chương cho xe ra đường, hòa vào dòng xe đang chạy trên xa lộ để về nhà. Từ nhà Loan về nhà Chương độ 15 phút, nhưng Chương phải mất hơn nửa giờ mới về đến nhà. Vì hai ba lần Chương lái sai đường phải quanh co tìm đường về nhà. Tâm thần chàng bất an….

Hơn ba năm thương mến nhau, có nhiều lúc Chương và Loan bất đồng ý kiến và giận hờn nhau, không liên lạc, nói chuyện với nhau. Nhưng nhớ nhung là sợi dây vô hình nối liền tình cảm giữa hai người. Chương cũng thường nói với Loan: “ Có thương yêu nhau nên mới giận hờn…”. Em Loan ơi! Em hãy hiểu cho anh câu nói này.

Loan ơi! Chuyện tình mình sao ngắn ngủi quá. Dù xa em, trong tim anh vẫn khắc ghi nỗi niềm đau thương không bao giờ phai nhòa lúc cuối đời. Loan ơi!

Thôi đành mình phải xa nhau
Ngày nay không hợp, kiếp sau tương phùng.


SONG AN CHÂU
GA, Morrow 25/03/2012
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Lida
Admin
Admin


Tổng số bài gửi : 1809
Join date : 25/11/2009
Đến từ : USA

Bài gửiTiêu đề: Re: NỤ HÔN CUỐI ĐỜI - Tùy bút Song An Châu   Sun Apr 08, 2012 3:08 pm

Tùy bút anh tư viết rất hay flower

_________________

       Lida
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Songanchâu
Member
Member


Tổng số bài gửi : 221
Join date : 25/11/2009

Bài gửiTiêu đề: Re: NỤ HÔN CUỐI ĐỜI - Tùy bút Song An Châu   Mon Apr 09, 2012 12:12 pm

Lida đã viết:
Tùy bút anh tư viết rất hay flower

Cám ơn lời nhận xét của em về tùy bút của anh.
Chuyện này của anh đó. Hòa lại với Loan rồi...hi...hi...


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: NỤ HÔN CUỐI ĐỜI - Tùy bút Song An Châu   Today at 10:21 pm

Về Đầu Trang Go down
 
NỤ HÔN CUỐI ĐỜI - Tùy bút Song An Châu
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
TÌNH NHỚ :: VĂN :: NHẬT KÝ,TÙY BÚT,ĐOẢN KHÚC-
Chuyển đến